TRĂNG KHUYẾT

Author: | Posted in Cuộc sống, Văn 13 Comments
images           Xưa kia, Xuân Hương từng than thở: ngán nỗi xuân đi xuân lại lại. Mảnh tình san sẻ tí con con. Với Nữ sĩ Xuân Hương, mùa xuân đi rồi sẽ lại quay về theo vòng quay của thiên nhiên, còn tình duyên thì có bao giờ còn trở lại với con tim chung tình. Dù chỉ là một chút tình đã bị san sẻ, chỉ còn lại “tí con con” nhưng cũng chỉ còn trong nỗi khát khao. Cuối cùng vẫn là nỗi đớn đau của tình duyên tan vỡ, lỡ làng. Thời nay, Phi Tuyết Ba cũng vậy, vầng trăng hao khuyết lại tròn đầy theo vòng quay của trái đất. Còn tình yêu, khuyết có bao giờ tròn đầy nữa đâu! Cái còn lại trong người phụ nữ là nỗi đau, sự tiếc nuối về một mối tình không trọn vẹn. Nỗi đau khiến cho người phụ nữ tìm về nguyên cớ của sự tan vỡ. Và một lý do thật hợp tình hợp cảnh:
   Anh ngỏ lời yêu em 
   Vào một đêm trăng khuyết 
   Bởi tình yêu tha thiết 
   Biết tròn trước đêm rằm
          Tại anh ngỏ lòi yêu em vào một đêm trăng khuyết? Tại tình yêu quá tha thiết nên chưa kịp trăng tròn, anh đã ngỏ lời yêu em vào một đêm trăng khuyết?
   Em vui lúc trăng tròn 
   Chạnh lòng khi trăng khuyết 
   Anh ơi anh có biết 
   Trăng hay tình lứa đôi
         Em vui vì tình yêu chúng mình tròn đầy như vầng trăng rằm. Có ai ngờ, như định mệnh. Trăng tròn rồi lại khuyết. Tình hợp rồi tan. Tại vầng trăng khuyết, hay tại tình yêu chúng mình khôngtròn? Tình yêu tan vỡ,  lỗi là tại anh đã ngỏ lời yêu em vào một đêm trăng khuyết!
    Sao anh lại ngỏ lời 
    Vào một đêm trăng khuyết 
    Để bây giờ thầm tiếc 
    Một vầng trăng không tròn.
        Biết trách ai đây, chỉ còn trách lời tỏ tình không đúng lúc, để nỗi đau cơn cớ được trải lòng, được lý giải cho vơi bớt niềm tiếc thương. 
       Ấy là chuyện thơ, còn chuyện mình? Vậy đó, cũng như rất nhiều người, mình yêu bài thơ “Trăng khuyết” của Phi Tuyết Ba, vì tìm thấy trong đó nỗi niềm của chính mình, tìm thấy trong đó sự sẻ chia.  Điều dễ hiểu, tâm hồn người phụ nữ thường nhạy cảm, yếu đuối. Vì thế, đôi khi chỉ một câu thơ, một hình ảnh cũng đủ để có thể trở thành chỗ dựa tinh thần của người phụ nữ. Ngày xưa, mình từng được ví như vầng trăng ” T cao, T xa như vầng trăng vời vợi, mình có thể nhìn ngắm nhưng không hiểu vì sao trăng sáng, không biết làm sao cho trăng kia sáng mãi, gần gũi mãi với mình, mình ước mong sao cho trăng rằm sáng mãi, mà đừng lặn đi trước con mắt ngẩn ngơ, tiếc nuối của người ngắm trăng…” Để rồi, mình cũng được  ngỏ lời vào một đêm trăng khuyết. Để rồi chúng mình xa nhau. Lỗi tại ai? Tại người luôn nghĩ ta như vầng trăng vời vợi, người nghĩ ta cao xa mà người không thể với tới? Hay tại lời tỏ tình vào một đêm trăng khuyếtmà mối tình không vẹn tròn? Chỉ biết rằng, thật nuối tiếc và xót xa! Thế nhưng cái danh giá của người con gái khiến ta không thể nhún mình trước người. Là con gái, ai không kiêu kỳ và danh giá!  Cái danh giá của một người phụ nữ cần có mà người không hề hay biết! Và người, cái hãnh diện của người đàn ông chân chính khiến người dừng bước và quay lưng. Vậy là chia ly, là nhung nhớ, là lý giải nguyên nhân. Nhưng sau hết vẫn là nuối tiếc và xót xa trong ta. Để rồi giờ đây, mỗi khi nghe Thu Hiền hát Trăng khuyết lại đau đáu về một mối tình đã xa!
                                                                                                                        (Nhật Hằng)
 
Comments
  1. Posted by loi bai hat phia sau mot co gai
  2. Posted by Judi

Add Your Comment